Chồng mình
Phuket
Rất happy với chuyến đi này. Dù kể chuyện thì rất tệ, không có tí củi lửa gì ráo trọi! Haha. Kệ, cơm nguội cho nó có phong cách!!!
Phuket - Khu vườn tân hôn.
Viết cho người yêu!
Especially for chồng!

Hey chồng,
(vợ gì mà láo nhể, gọi chồng như gọi xe ôm)
Em mark lại entry này để tụi mình nhớ! Em tin là kể từ bây giờ, vợ chồng mình sẽ có thêm ngày 31.10 để nhớ về một điều gì đó chỉ riêng hai đứa mình biết, ngoài một đống ngày kỷ niệm thường được mình dùng làm password account tài khoản và email, hihi.
(em cũng rất tiếc là em mải lo bánh trái, bếp núc để ăn mừng mà không kịp post 1 entry đúng ngày. Nhưng dù sao, có còn hơn không, phải không anh... Thì đây...)
Chỉ muốn nói, em thật sự rất rất vui và tự hào về anh! Nhiều năm sau nữa, có lẽ em sẽ không bao giờ quên câu nói của anh vào tối hôm đó! Điều đó chứng tỏ rằng, sau bao nhiêu năm, niềm tin không bao giờ thay đổi của em vào anh đã thành sự thật... Anh cũng đừng quên nhé...
Thương bé chồng!
PS: Từ ngày chuyển sang viết bên blogger, em đổi style viết. Trở nên rất chân chất thật thà, nghĩ sao nói vậy, rất khác với con người chữ nghĩa loằng ngoằn nổi tiếng của em. Nhưng em thích cảm giác này, viết lung tung, post lung tung mà không phải ngồi đọc lại, chỉnh sửa, quan sát cảm xúc của mình. Em muốn nơi đây sẽ là nơi anh thỉnh thoảng ghé vào coi xem em có nói xấu gì anh không, không bao giờ comment nhưng cứ đến cuối tuần thì lại nhắn tin nhắc em làm món này món kia như trên blog em đã post...
Em muốn chia sẻ thế giới ảo bé nhỏ này cùng anh!! super big hug
Sáng...

Sáng nay mình dậy sớm, chuẩn bị thức ăn sáng cho hai vợ chồng. Hai đứa ăn vội vã, nói với nhau được vài câu thì taxi đến. Đưa bạn ấy ra xe, mình vào nhà, uống cà phê, suy nghĩ vẩn vơ rồi chuẩn bị cho một ngày đầu tuần nhiều việc...
Từ cửa sổ nơi mình ngồi, bầu trời xám xịt u ám. Thi thoảng, mình lại ngước lên nhìn, dán mắt vào cái màn xám sũng nước, để rồi không thể rời khỏi nó.... Mình nghĩ, đâu đó, chồng mình đang chống chọi với cái tật ù tai cố hữu mỗi khi đi máy bay, đang gắn cái earphone nghe nhạc vào tai và cố gắng thiêm thiếp ngủ... Hay chồng mình cũng thỉnh thoảng nhìn ra cửa sổ, dõi theo những đám mây xám xịt, như mình, lúc này...
Thật lạ, chưa gì mà mình đã thấy nhớ bạn ấy. Kể từ giây phút bạn cười chào tạm biệt mình, lúc bạn đóng cửa taxi, lúc bạn ngồi ở phòng chờ và nhắn tin trả lời rằng bạn cũng nhớ mình...
Mình chợt nghĩ, cuộc sống là như thế, ý nghĩa cuộc sống là như thế: một chuỗi những cuộc vật lộn và cả những khoảng lặng. Cho dù bạn đang trong hoàn cảnh nào, thì sớm muộn hoàn cảnh cũng sẽ thay đổi...
Mình chợt nghĩ, có lẽ, mình đang rơi vào một khoảng lặng hiếm hoi... Và có lẽ, dù ấm êm thế nào, thì sớm muộn cuộc sống sẽ thay đổi, vào lúc chúng ta ít ngờ nhất...
Nhưng trước khi những điều đó xảy ra, thì mình phải rất ngốc xịt mới không nhận ra rằng, mỗi giây phút của hiện tại thật quý giá biết bao...
Dù ngay trong khoảnh khắc này, khi mình đang nhận thức được một cách sâu sắc rằng hai vợ chồng mình đang mỗi lúc càng xa dần nhau, bằng khoảng cách địa lý, thì sự liên kết vô hình vẫn âm thầm bao bọc xung quanh mình... Dù mình nhận thức tình yêu và cuộc sống chung sẽ không mãi là những cảm xúc cao trào, nhưng điều đó có hề chi?
Đôi khi, buồn và nhung nhớ cũng là một chuỗi những cảm xúc đẹp. Giống như một buổi sáng tình cờ bỏ vào máy một đĩa nhạc cũ...và giật mình vì sực nhớ đâu đó cảm giác buồn đau của quá khứ - tưởng không thể quên, mà hóa ra đã quên sạch sẽ, từ rất lâu rồi...
Chao ôi là bạc bẽo! ;D
Di dời...
Post ở yahoo 360, nhưng lại thấy personal quá, vội vã copy paste về đây. Viết lách mà thập thò sượng sùng như gái 16 thế này, mình chắc ko còn duyên nợ lâu dài với blog nữa rồi. Bếp núc có vẻ vui vẻ hơn?
Buồn chồng...
Chồng ạ, tự nhiên sáng nay em nổi cơn buồn bã. Em thấy buồn chồng! Em cảm thấy em vẫn chưa nhận được sự chia sẻ và cảm thông của chồng như là em mong đợi, trong giờ phút rất khó khăn này của em...
Dù em vẫn nói với chồng rằng em không sao, nhưng thật ra, câu chuyện vừa rồi, không phải là một chuyện nhạy cảm vớ vỉn, nó thật sự làm em tổn thương. Ai cũng cần có một mảnh đất riêng để sống và lui về nương náu, chồng ạ...
Em hiểu là anh đang trong giai đoạn căng thẳng vì công việc. Em hoàn toàn hiểu!
Em cũng không phải kiểu phụ nữ hay giận dỗi vặt, thỉnh thoảng la lối đòi vùng lên, gào thét không cần chồng, không cần chồng mà vẫn sống khỏe. Không, em không khỏe tí nào đâu khi không có chồng! Em là thế đới. Em hài lòng với cảm giác được dựa dẫm vào anh, bám đít anh, được anh chăm sóc, làm em tắc cười ơi là tắc cười vì anh buồn cười ghê lắm. Và em yêu quý đức tính đeo bám quyết liệt này của mình... Nên chỉ nhắn anh một tẹo, nhỡ mà anh có đang quên...
Và em sẽ thôi không than phiền nữa. Sau khi viết vài dòng linh tinh này, em thậm chí còn nghi ngờ khả năng có thể post nó lên. Vì em biết tỏng rằng, chỉ cần chiều nay em được đèo đi xem phim, được mua cho một cái bong bóng, được cho ăn kem, KFC, chơi thú nhún, nhà banh, tô tượng, thì thể nào đến khi tối về, chồng em hỏi, tại sao con khóc, hẳn bộ nhớ của em lúc đó đã bị format sạch sẽ, em sẽ ú ớ, mồm kêu, no no...
Haha, trong khi chờ chồng, cho tiêu sầu, em xin lấy lời của một bác đại gia Hàn xẻng để viện dẫn cho sự kiên cường của mình: "Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm!", rồi em dắt người Mẹ già ham chơi đang nhảy chồm chồm lên vì phấn kích đi shopping ngay đây.
Em nghĩ đến cảnh, chỉ vài ngày nữa, khi cái project của anh lắng xuống, anh sẽ bắt đầu có lại cảm giác nhớ nhung, tha thiết yếu mềm tội lỗi, anh bèn nhắn tin gọi điện èng èng sáng trưa chiều tối cho người vợ tội nghiệp bị bỏ rơi này, em ơi đang làm gì, em ơi cho anh đi ăn trưa với em, em ơi hôm nay về sớm chơi banh đũa nhá. Khi ấy, thì xin anh nhớ cho dzằng: em đang bựn lắm, bựn ghê gứm lắm. Trong cái thế giới có quá nhiều việc để làm này! ;D
Mua vui cho chồng! Blog bliếc meo mốc cả tháng trời, hộp thư thì toàn là tin nhắn thiên kinh địa nghĩa. Em chả biết phải bắt đầu lại từ đâu? Huu.
Sunday Morning
Vợ chồng lôi nhau đi ăn sáng, rồi tếch ra Pari-Deli ngồi tán tỉnh nhau. Được 3 phút thì liếc sang bên cạnh, phát hiện ra người quen! Thế là "đứng hình " trong vài giây vì...ngượng, trước khi tiếp tục diễn xuất! ;D
Người mẫu của mình thiệt là yummiiiii!!!!!
(lén post lên, lén post lên! bạn ấy không thường vào account này! thế là mình tha hồ lếu láo!!!)
Chúng ta sẽ ổn thôi mà...
Sáng nay, bỗng thấy yêu trở lại. Sau quá chừng mệt mỏi.
Tình yêu làm bạn thấy mình mạnh mẽ. Nhưng cũng có lúc làm bạn thấy mình kiệt sức, mong manh, chập chờn như điện cúp một pha. Giống như khi bạn đang cực kỳ hạnh phúc vì một điều gì đó, tim bạn như phình to ra mãi, có thể vỡ vụn mất thôi...
Đây chính là thời khắc đó! Khi em cảm thấy không còn yêu anh được nữa. Thì chính là lúc em vẫn nhận ra cuộc sống vẫn cứ tuôn chảy, vẫn luôn ở sẵn đó, để em yêu. Bất chấp ta có cuống cuồng với công việc đến tận 9h tối, bất chấp ta mệt mỏi không màng bày tỏ mình vui hay buồn. Bất chấp cứ gặp nhau là em thấy buồn ngủ. Bất chấp em bắt đầu cảm thấy khá ấm êm khi lủi thủi đi ăn trưa một mình các ngày trong tuần, và ngồi cà phê hàng giờ nhìn ông đi qua bà đi lại trong ngày thứ bảy.
Em sẽ ổn, anh à. Em luôn luôn ổn. Chỉ vì em quá lo lắng cho anh trong những ngày sắp tới, khi không có em.
Thật lạ, em ngồi đây, ngày cuối tuần rất đẹp. Và em không bao giờ vì những nỗi buồn nhất thời mà quên đi những điều tốt đẹp ở xung quanh. Em cũng sẽ không bao giờ quên rằng sự hiện diện của anh trong cuộc đời em đã làm nên 90% những điều tốt đẹp đó.
Nên, em muốn anh đừng buồn nữa... Nói như người ta vẫn thường dỗ nhau: Chúng ta sẽ ổn thôi mà...
I hate 8/3!
Nói bạn đừng cười, nhưng tui ghét cái ngày này kinh! Tui nói thiệt!
Ghét luôn những người nghĩ rằng tui thích ngày này.
Không hiểu sao, từ hồi còn nhỏ xíu, nứt mắt ra đã vậy. Tội nghiệp, nhờ vậy mà tui ế chổng ế chơ! Nhưng nghĩ lại cũng thấy tự hào vì quá khứ vàng son, mình đã sống hào hùng, trẻ mà đã biết nói không với cái đẹp. Cũng đáng!
Sáng nay, lại chống mắt lên nhìn mình và chị em phụ nữ đứng xếp hàng để chờ được tặng hoa và kẹo. Cứ như là phát chẩn. Chờ đến lượt mình mà chân lạnh tay run, mặt cứ như là thạch cao, vỡ ra từng mảng. Khiếp!
Trưa, ngồi ăn cơm một mình (vì các bạn nữ xinh đẹp bội bạc quanh mình bận rộn đi ăn trưa với giai), quá quởn, đã nghiến răng nhắn tin đành hành với chồng nhằm tiêu sầu: " Tên kia, em có phải là người đàn ông mặc váy thắt nơ?" (chôm từ blog QB). Không hề có reply. Địch giữ im lặng để bảo toàn lực lượng! Nuốt nước mắt mà tiếp tục làm việc buổi chiều. Cõi lòng tan nát!
[Bi giờ, thì tui đang gõ nhăng gõ cuội những dòng này bên cạnh một đóa hoa to đùng (đỏ mặt) của ấy. Tui biết ấy xấu hổ, vì tui phải cười cười mà kéo mãi ấy mới chịu chui ra khỏi chỗ nấp! Thôi, dù sao chuyện cũng lỡ rồi. Đâu còn có đó. Vợ chồng sống với nhau vì cái nghĩa, sá gì chuyện cỏn con. Rút kinh nghiệm cho năm sau, ấy nhé! Qua!
Viết đến đây cũng chỉ nói một điều: tuổi già - thật tai hại. Ta dễ dàng đánh mất chính mình. Ta dễ dàng quên ta vốn là môt người khả kính!
Bằng chứng cụ thể: khi ta nhìn thấy bó hoa chiều nay, khi ta mở blog đọc vài tin nhắn nhảm nhí, ta không thể ngăn được mình... toét miệng cười!!!
Hiện diện
Valentine năm nay rơi vào những ngày trước Tết. Thay vì mua hoa hồng tặng nhau, ăn tối lãng mạn bên ánh nến (hèhè, sến như con hến), người ta hối hả mua hoa vạn thọ về cúng ông bà, cụng ly "dzô dzô" trong những quán ăn đông đúc, lên kế hoạch tặng quà Tết với một danh sách dài như đi cứu trợ.
Đêm Valentine, họp xong thì đã 8h tối, chồng đã ngồi chờ hơn 1 tiếng đồng hồ trước cổng công ty. Từ cửa sổ phòng họp nhìn xuống con đường vắng ngắt đối diện, chồng như một cái chấm nhỏ lẻ loi vô cùng. Tự nhiên, chỉ muốn đứng dậy ra về. Không phải vì những dự định lãng mạn của một buổi tối, mà chợt nhận ra cuộc đời mình gắn chặt với cuộc đời của một người khác quá. Chả có gì ầm ĩ. Ai đi làm mà không áp lực, họp hành, thêm giờ. Bản thân mình cũng không phải lúc nào cũng yêu quý thiết tha chồng...Và, bạn ấy từ lâu vốn đã là nạn nhân quen đòn của những trận chờ đợi rền rĩ...
Nhưng ngay lúc đó thì không thể chịu đựng được. Cảm thấy yếu đuối khi nhận ra cuộc đời mình gắn bó quá chặt với một người khác. Rằng có một người khác đang chờ mình, bằng một sự kiên nhẫn, điềm nhiên, thong thả và đơn độc quá rõ nét. Như không phải ngày cuối năm, như không hề có một dự tính riêng tư nào...
Như là anh ấy, chứ không phải mình, đã trải qua một khóa huấn luyện, để luôn dặn lòng không bao giờ bất ngờ và biến sắc trước những thay đổi khôn lường của cuộc sống chung...
(Aha, và mình nhận ra, chồng mình cũng có thể có những khoảnh khắc cô đơn, trống trải, bất an, mà mình chưa hẳn đã lấp đầy? Mình thật chủ quan biết bao khi nghĩ rằng anh ấy hạnh phúc!)
Chung sống không phải luôn luôn là những cảm xúc đỉnh cao (lúc nào cũng cao thì rất mệt, rất kinh. Ví dụ cụ thể: bạn mặc veston hay tà lỏn ở nhà?). Chung sống là sự hiện diện và tồn tại đúng mực, đúng nghĩa trong cuộc đời nhau. Chúc bạn giữ mãi cảm giác ấm áp và trìu mến về những người thật sự ý nghĩa đã ghé bước vào cuộc đời bạn.
Happy Valentine muộn, anh à!
(Em hứa là sắp tới, dù có bận rộn thế nào cũng sẽ cố gắng viết chút gì đó. Không thôi, có thể mình sẽ quên...)
Đường dài ngựa chạy biệt tăm. Người thương có nghĩa trăm năm cũng về...
Chiều, kết thúc một ngày ngồi suốt bên máy tính với cỡ 50 cái email qua lại đủ nội dung: trả lời, cãi cọ, nhí nhảnh, tào lao…
Xuống đến phòng khách, giật mình vì một tấm postcard nằm trên bàn cà phê. Con dấu bưu điện ở Sapa ngày 18/9 và nét chữ của chồng. Nghĩa là mất hẳn 10 ngày mới lê bước được từ Sapa đến Sài Gòn. Chắc là đi bộ! ;-)
Nhắn tin cho chồng mà bấm máy loạn xạ cả lên. Vừa vui quá mức, vừa mắc cười tự nghĩ rằng hẳn những người tìm được chó lạc cũng vui đến cỡ vậy là cùng. Như một vật quý tưởng đã mất mãi mãi, bỗng đùng một cái nó chạy tọt vào nhà mình, ngồi chễm chệ ở phòng khách nhà mình mà rằng “Tui nè, mất sao được mà mất, rõ vớ vẩn!”. Trời ơi, đến vỡ tim ra mất!
Tối, chồng đi làm về, việc đầu tiên là cầm cầm cái postcard cũ mèm, đưa lên mũi ngửi ngửi. Khi nghe đến đoạn mình mừng như gặp lại chó lạc, đã hỉnh mũi lên vặc lại “Chó? Nhìn kỹ nè, đây là postcard anh gửi cho em từ tuần trăng mật của mình. Tập trung lại đi. Sao lại liên hệ đến chó lạc ở đây hả cưng! Anh gửi bưu thiếp, không gửi chó!Bưu thiếp”. Rồi cầm cái postcard bằng cái tư thế ôm con chó lên lầu. Giọng gầm gừ nhưng mặt mày hí ha hí hửng không che giấu được.
Không vui sao được, đã tưởng rằng sẽ không thể nào còn cầm nó trên tay.
Vì, ngày cuối cùng ở Sapa, sau khi đã lội rã giò qua các thể loại bản: Cát Cát, Tà Pìn…; xơi ứ họng các món đặc sản trong những cái quán lụp xụp ven đường: lợn cắp nách, gà bản, gà đen, cơm lam, thắng cố; hai vợ chồng chui tọt vào bưu điện thị trấn để gửi 2 cái postcard. Một cái chồng gửi cho vợ, một cái vợ gửi cho H. Hí hửng lè lưỡi dán tem, hí hửng bỏ vào thùng thư, hí hửng với chuyện chắc chắn chúng sẽ đến nơi trước cả khi vợ chồng về đến Sài Gòn. Mà quên mất bẵng việc trả tiền tem cho cô nhân viên bưu điện!!!
Đến khi sực nhớ ra thì đã ở một nơi khác. Ui thui, không thể nói hết là vợ chồng đã ân hận đến cỡ nào. 2000đ tiền tem! Sẽ không bao giờ đổi lại niềm vui khi nắn nót viết từng chữ trên tấm postcard đó, nghĩ đến người nhận sẽ rất xúc động khi cầm nó trên tay. Và quan trọng nhất là nói được với họ rằng, mình yêu thương họ biết bao…
“Chỉ có 2000đ, chị ấy sẽ không nỡ quẳng cái thư đi…”
“Nhất là nếu đọc được những gì anh viết cho em, biết đây là tuần trăng mật của mình, sẽ không ai nỡ đâu, em à”
“Lâu lắm rùi, em chẳng làm gì được cho H. Nói là thương nó, nhưng luôn luôn biền biệt những khi nó cần. Cùng ngồi ở một thành phố, có khi cả 4 tháng trời không gặp nhau. Chộp nhau trên net thì nói năng lửng lơ, đứt đoạn, thi thoảng sign out không hề thông báo… Anh nghĩ xem, em biết em vẫn quan tâm đến nó, nó biết em cũng không phải loại tệ hại gì. Nhưng tình cảm thì phải nuôi dưỡng. Em không gặp anh cả tháng, không biết anh buồn vui, mà mồm cứ ông ổng là yêu anh, anh tin không?”
“Chị ấy không nỡ gỡ cái tem đi đâu…”
“Nếu là em, em sẽ không làm như vậy…”
“Nhưng có ra sao, thì cũng không trách được. Họ có biết mình là ai đâu để có feeling với những vấn đề của mình. Mỗi ngày, chẳng phải mình gặp gỡ bao nhiêu là người lạ…”
“Không trách ai được hết. Chắc là không thể trông chờ gì…Thôi quên nó vậy”
“Mình làm mình chịu. Đó là chưa kể đến chuyện đôi khi mình không hề làm gì mà vẫn phải chịu nữa kìa! Cho nên, chỉ nên tiếc thôi”
“Hihi, bạn đi xa quá rùi bạn ơi”
“Hihi, đúng là xa thiệt"
“Nhưng em buồn thiệt tình…”
“Chậc, thì nỗ lực mà…Anh ghi toàn là những lời có cánh!”
“Ừ, một phút le lói đã vội bị dập tắt”
“Suýt tí nữa thì H đã biết em thương nó ra sao, và em sẽ hết càm ràm anh vì anh không lãng mạn”
“Anh có nghĩ rằng, có những điều không nói thì người ta vẫn có thể biết?
“Anh không biết đâu, thật tình không biết. Nhưng anh cho là nói ra vẫn hay hơn. Ém trong bụng để làm gì. Dễ mắc chứng ăn không tiêu giống anh”
“Anh có nghĩ rằng, vẫn luôn luôn còn có người tốt không?Cá không?Em và H sẽ nhận được nó”
“Chơi luôn! Em thắng thì anh dẫn em đi ăn. Dù sao, anh sẵn sàng thua chầu này!”
“Suỵt, đừng xì cái dzụ án cá độ này cho mẹ H nha. Nó sẽ đòi đi, vì dù sao, cũng liên quan đến nó…”
"Coi em kìa, vừa mới nói thưong nó. Để anh đi méc mới được”
"Chơi méc kìa bà con ơi! Anh hùng Méc kìa bà con ơi!!"
Cuối cùng, thì tôi đang cầm tấm bưu thiếp ấy trên tay. Ui chao, nó nhẹ hẫng!
Đang đọc "Biên niên ký chim vặn dây cót" của Haruki Murakami
Một cuốn sách dày cui, chiếm một chỗ bự xự trong hành lý. Trong lúc chồng thơ thẩn dạo chơi vòng quanh bờ hồ Hoàn Kiếm để tìm chiếc dép rớt hôm trước (tự cho là như vậy, héhé), thẫn thờ chụp những tấm hình đỏ đỏ ở đền Ngọc Sơn, vợ khoái trá tít vào Đinh Lễ tậu một mớ sách khổng lồ.
Thế mới thấy, bản tính là thứ khó dời, dù thời thế đã thay đổi.
Thuở độc thân, lần nào ra HN, vì buồn vì chán, cũng tự tiêu sầu và tự hại thân bằng cách tha về 1 va ly sách. Vật vã nhồi nhét cho đủ chỗ, vật vã bưng bê. Lạc thú duy nhất đổi lại: không bao giờ phải đóng tiền hành lý quá cước (!!!). Một trình độ khóc lóc nỉ non đã đạt đến mức thượng thừa! Xời, chắc phải tự xin chữ ký của mình quá!!!
Có chồng, mọi thứ vẫn i xì. Sách HN ở SG đầy rẫy. Chồng đã nhiều phen kinh hồn bạt vía về tốc độ vơ vét của vợ mỗi khi hai đứa mình đi dạo tại nhà sách SG, thì nay cũng chẳng mảy may chớp mắt khi khệ nệ vác một cần xé sách lên máy bay. Hơn thua nhau là ở chỗ ghi điểm tại quầy làm thủ tục. Ui, vợ biết nói sao hết để bày tỏ lòng ngưỡng mộ của vợ về chồng? Không hề có nước mắt (và nước mũi), và cười giả lả, và lạy lục van xin...Không hề! Chồng - hai tay hai va ly nặng trĩu, trên đầu là nón, dưới chân là giày, sau lưng là vợ - lướt đi như bay qua mọi cửa ải. Khi đi ngang qua quầy kiểm tra cuối cùng, trong khoảnh khắc, tiếng thở dài đánh sượt không kiềm chế được của cô hải quan xinh đẹp lướt qua trên đầu chồng. Một cọng tóc (chỉ một mà thôi) của chồng khẽ bay bay. Ngay lúc đó, vợ nhận ra rằng vợ yêu chồng biết bao...
Vợ biết cuộc sống luôn biến đổi. Sẽ có lúc vợ ghét chồng thắm thiết khi nhìn chồng mặc quần đùi đi khắp nhà! Nhưng lúc này đây, vợ ý thức rằng cuộc đời vợ đã bước sang một trang mới. Và vợ luôn cảm ơn cuộc đời vì những gì mà cuộc đời mang đến cho vợ. Một người chồng ngủ trễ hơn và dậy sớm hơn, người pha cà phê vào mỗi sáng cho em, đắp chăn cho em mỗi tối, người vụt sáng trong những cuộc hành trình dài dù luôn bị mất hút dưới một đống va ly, người đã để em tựa đầu trên đôi vai xương ơi là xương (nhưng có còn hơn không, ;-)), người không bao giờ phàn nàn vì đợi lâu, người không bao giờ bất ngờ vì em vốn sinh ra là một người đồng bóng...
Vì vậy, mặc kệ quần đùi, em tung hê tất cả!!! Mặc kệ chồng lười tắm giặt, nhưng hễ tắm thì tắm rất lâu. Mặc kệ chồng khảnh ăn, nhưng hễ ăn thì đi tong cả tiếng! Em biết tất cả!
Khi đi xa, chúng ta không hề nhớ nhà! Trên vai anh là cả một ngôi nhà (theo nghĩa đen đích thực), và em đem anh theo em khắp nơi ...(theo nghĩa bóng - bóng ơi là bóng)
PS:
Chồng ui, honeymoon đã khép lại. Hai đứa mình đi coi phim đi, rồi đi cà phê họp hành xem lại phải tiếp tục trò gì để khỏi phải chán nhau suốt một đời dài... Yippie!!! 60 năm phía trước kia kìa...
Và đó có phải là lý do mà anh không bao giờ ngăn em mua sách?!







